Trong quang phổ khả kiến, màu đỏ có bước sóng dài nhất và mang lại cảm giác màu sắc mạnh mẽ nhất, còn màu đen thì hoàn toàn ngược lại. Hai màu này kết hợp với nhau tạo ra một hiệu ứng thị giác vô cùng đặc biệt.
Ngôi nhà màu đen tựa như màn đêm, còn hình người màu đỏ lại giống như vệt máu. Cả hai hòa vào làm một khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
"Thằng bé này hễ rảnh là lại ngồi ngẩn ngơ vẽ tranh, nó chẳng bao giờ chịu ra ngoài chơi mà cứ tự nhốt mình trong phòng." Người phụ nữ gầy đen bước vào từ lúc nào, trên tay bưng hai ly nước: "Giờ tôi chẳng mong mỏi gì nữa, chỉ mong nó có thể vui vẻ lớn lên như những đứa trẻ bình thường khác là đủ rồi."
Chị ta đưa một ly nước cho Trần Ca, ly còn lại đặt cạnh cậu bé: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi, nó sợ người lạ lắm."
"Được." Trần Ca cầm ly nước quay lại phòng khách, người phụ nữ gầy đen ngồi xuống đối diện hắn.
"Cậu còn muốn hỏi gì nữa không?" Người phụ nữ có vẻ hơi dè dặt.
"Phạm Úc trông đúng là rất đáng thương. Tôi nghĩ thằng bé đã phải chịu một cú sốc nào đó, muốn trị dứt điểm thì phải tìm ra nguyên nhân tận gốc rồi mới chữa đúng bệnh được." Trần Ca nói ra suy nghĩ trong lòng: "Chị là người thân duy nhất của thằng bé, nhìn là biết chị rất thương nó. Tôi muốn hỏi chị thêm vài câu nữa được không?"
Người phụ nữ gầy đen gật đầu. Có lẽ do thời tiết quá nóng nực nên trán chị ta đã lấm tấm mồ hôi.
"Lúc trước chị nói cha mẹ Phạm Úc mất tích vì đi tìm nó, vậy sau đó mọi người tìm thấy thằng bé ở đâu?"
"Trường trung học Mộ Dương, nó trốn trong văn phòng của anh trai tôi."
"Lại là trường trung học Mộ Dương, ngôi trường đó có vẻ rất hay xảy ra chuyện."
"Chứ còn gì nữa." Người phụ nữ gầy đen khẽ thở dài: "Mộ Dương là ngôi trường tệ nhất ở Hàm Giang, tôi còn chẳng hiểu nó tồn tại để làm gì. Trước kia ở đó liên tục xảy ra chuyện, đánh nhau ẩu đả đến mức kinh động cả cảnh sát."
"Nghiêm trọng đến thế cơ à?" Trần Ca chăm chú lắng nghe. Có người đích thân kể lại thế này tiện hơn nhiều so với việc hắn tự lên mạng tra cứu.
"Còn có chuyện nghiêm trọng hơn nữa kìa." Người phụ nữ gầy đen ngồi thẳng lưng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Ngôi trường đó không sạch sẽ đâu. Nghe mấy người già quanh đó kể lại thì mảnh đất xây trường ngày trước vốn là lò hỏa táng, chỉ là do quy hoạch thành phố nên đã bị dỡ bỏ từ rất lâu rồi. Nhưng cậu nghĩ xem, trường học xây trên mảnh đất như thế, kiểu gì mà chẳng rước lấy mấy thứ kỳ quái. Hồi đó tôi cũng khuyên anh tôi rồi, nhưng anh ấy nhất quyết không chịu nghe."
"Tại sao anh chị cứ khăng khăng muốn đến trường trung học Mộ Dương làm giáo viên?"
"Vì lương cao, với lại bản thân anh ấy từng phạm lỗi nên tìm việc không dễ. Vốn định đến đó kiếm tiền, ai ngờ cuối cùng lại hại chết cả chị dâu."
"Phạm lỗi ư? Có phải anh ấy từng gây thù chuốc oán với ai không? Liệu việc mất tích có phải do kẻ thù làm không?" Trần Ca lập tức bắt được chi tiết trong lời nói của người phụ nữ.
"Chuyện đó thì không. Anh tôi thích uống rượu, nhưng nết rượu lại cực kỳ tệ, đã nhiều lần vì say xỉn mà làm hỏng việc. Sau này anh ấy bị trường cũ sa thải, trong hồ sơ cũng bị ghi lại vết đen. Trường học ở Hàm Giang chỉ có bấy nhiêu, ai từng phạm lỗi gì thì người trong ngành đều nắm rõ cả, thế nên anh ấy mới khó xin việc."
"Xem ra không phải là trả thù."
"Chắc chắn không phải."
Giọng điệu quả quyết của người phụ nữ khiến Trần Ca nheo mắt lại: "Sao chị lại khẳng định như thế?"
"Tôi cũng không giấu cậu nữa." Người phụ nữ lấy từ sâu trong ngăn kéo ra một bức ảnh đặt lên bàn: "Từ lúc trường trung học Mộ Dương mới thành lập, đã có một phòng học luôn khóa chặt cả cửa trước lẫn cửa sau, cấm học sinh bước vào. Ngoại trừ hiệu trưởng cũ ra thì không ai biết nguyên nhân vì sao. Sau khi thầy hiệu trưởng qua đời, chuyện đó trở thành một bí ẩn không lời giải đáp. Trong trường có rất nhiều lời đồn đại về phòng học đó, nào là oán linh của lò hỏa táng sẽ vào đó nghe giảng, nào là lúc xây trường có công nhân bị sát hại trong phòng học chưa hoàn thiện... Tóm lại, đó là một nơi vô cùng xui xẻo.""Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến việc anh trai cô mất tích?" Trần Ca vẫn chưa hiểu lắm.
"Cậu xem bức ảnh này đi."
Trần Ca nhận lấy tấm ảnh từ tay người phụ nữ. Đó là một bức ảnh chụp chung vô cùng kỳ dị.
Một người đàn ông rõ ràng đang say khướt, ngồi lảo đảo ở chính giữa, vây quanh là mấy hàng học sinh đứng cao thấp không đều.
Nếu chỉ nhìn lướt qua thì trông chẳng khác nào một tấm ảnh tốt nghiệp bình thường, nhưng vấn đề nằm ở chỗ: tất cả học sinh đều đứng quay lưng lại với ống kính!
Hơn nữa, nếu nhìn kỹ sẽ thấy tư thế đứng của từng học sinh đều rất quái dị, dường như tất cả đều đang kiễng chân.
"Bức ảnh này ở đâu ra vậy, cảnh sát xem chưa?" Trần Ca đặt bức ảnh xuống bàn, lau mồ hôi tay.
"Đêm trước khi mất tích, anh ấy thức trắng uống rượu xem bóng đá với bạn. Xong xuôi, sợ trễ giờ lên lớp nên cứ thế ôm cái đầu váng vất chạy thẳng tới trường. Lúc đó trời vẫn chưa sáng hẳn, anh ấy tính vào phòng y tế chợp mắt một lát. Khi đi ngang qua một phòng học, anh ấy thấy bên trong có rất nhiều người đang đứng. Anh ấy còn tự nhủ lớp nào mà chăm chỉ thế, rồi dừng lại ở cửa nhìn một lúc. Đám người trong lớp dường như đang chuẩn bị chụp ảnh tập thể, thấy anh ấy thì chủ động mời vào ngồi ở vị trí chính giữa. Chụp xong, đám học sinh giải tán, rốt cuộc cũng chẳng biết là ai đã nhét bức ảnh này cho anh ấy." Giọng người phụ nữ gầy đen đều đều, nhưng câu chuyện chị ta kể lại khiến người nghe không khỏi rùng mình.
"Anh tôi xem ảnh xong, phát hiện tất cả đều quay lưng về phía ống kính thì sợ tới mức tỉnh cả rượu. Lúc này anh ấy mới nhận ra mình đang ngồi ngay trước cửa cái phòng học bị niêm phong kia." Người phụ nữ gầy đen đẩy bức ảnh về phía Trần Ca: "Chuyện này anh ấy chỉ kể cho tôi và chị dâu nghe. Cứ ngỡ qua một thời gian là sẽ êm xuôi, ai ngờ ngay tối hôm đó chuyện chẳng lành đã ập đến. Tiểu Úc đi lạc, hai vợ chồng cùng nhau ra ngoài tìm, kết quả là mất tích luôn. Thế nên tôi mới nghĩ chuyện anh ấy mất tích không phải do thù hằn cá nhân, mà chắc chắn có liên quan đến phòng học bị niêm phong đó."
"Phía cảnh sát nói sao?" Trần Ca lại đẩy bức ảnh về phía đối diện.
"Họ cầm bức ảnh đến trường trung học Mộ Dương điều tra. Học sinh trong ảnh tuy đều mặc đồng phục của trường, nhưng trong trường lại không hề có những người này. Sau đó họ mở cửa phòng học bị niêm phong, lật tung từ trong ra ngoài nhưng cũng chỉ tìm thấy mỗi dấu giày của anh tôi, chứng tỏ hôm đó đúng là anh ấy đã vào phòng học." Người phụ nữ gầy đen càng kể càng thấy rợn người.
"Vâng, tôi hiểu rồi." Trần Ca lại hỏi thêm vài câu nữa, nhưng có những chuyện chị ta cũng chẳng rõ, chỉ đưa ra được những câu trả lời rất mơ hồ.
Thấy không thể khai thác thêm được thông tin gì mới, Trần Ca đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Cậu về luôn à? Ngoài trời đang nắng nóng, hay là uống ngụm nước rồi hẵng đi?"
"Dạ thôi không cần đâu ạ." Trần Ca khéo léo từ chối ý tốt của người phụ nữ, cầm điện thoại bước ra khỏi căn nhà hai tầng.
Sau cuộc trò chuyện này, Trần Ca đã có cái nhìn toàn diện hơn về trường trung học Mộ Dương: "Trường trung học Mộ Dương có tổng cộng bốn nhiệm vụ nhánh, trong đó có tới hai nhiệm vụ liên quan đến gia đình cậu bé này."
Hắn rút bức tranh của Phạm Úc trong túi ra xem lại vài lần. Hai sắc màu đen đỏ dường như đang cố gắng biểu đạt một điều gì đó: "Ngôi nhà màu đen, hình người màu đỏ, liệu giữa chúng và trường trung học Mộ Dương có mối liên hệ nào không? Liệu hình vẽ trong tranh có phải là một tòa nhà nào đó trong trường hay không?"



